Bầu trời thanh xuân của tôi là…

0 336

Bầu trời thanh xuân của tôi là…

Kiều My – BF K5 IS TNU

Có một câu nói rất thú vị dù chỉ lướt qua một lần nhưng tôi vẫn cảm thấy rất tâm đắc    “Thanh xuân chính là gặp gỡ với bảy cái tôi: một là tươi sáng, hai là đau buồn, ba là đẹp đẽ, bốn là mạo hiểm, năm là quật cường, sáu là yếu mềm và cái cuối cùng chính là đang trưởng thành.”

Vào những ngày tháng chật vật ôn thi cuối cùng của lớp 12, tôi đã mường tượng trong mình một khung cảnh đại học với những sách vở và kiến thức nhọc nhằn, tôi đã lo lắng liệu mình có cơ hội sống hết mình với tuổi trẻ của mình? Ngày chọn trường đại học, mẹ tôi chỉ bảo rằng mẹ ủng hộ và tin tưởng mọi quyết định của con vì thế mẹ cũng mong con sẽ tin tưởng vào chính mình như vậy và đưa ra chọn lựa của mình để sau này không cảm thấy hối tiếc.

Bước chân đầu tiên vào cánh cổng IS TNU, tôi đã ôm trọn trong mình khát khao được sống những tháng ngày thanh xuân rực rỡ và bây giờ khi đã là một sinh viên năm 3 – tôi có thể tự hào nói với mình của 3 năm trước rằng đó thực sự là chọn lựa tuyệt vời nhất của chúng ta.

Một năm có 365 ngày và trong suốt 3 năm đại học, tôi  lần lượt gặp gỡ bảy cái tôi của mình và bầu trời lúc ấy cũng có muôn màu muôn vẻ. Vào những ngày bầu trời tươi đẹp, tôi đã gặp cái tôi tươi sáng của mình. Đó chính là lần đầu tiên được gặp gỡ và làm quen với những người bạn, những người anh chị và thầy cô của Khoa Quốc tế. Hòa mình vào nhiều sự kiện giao lưu lớn nhỏ với các bạn sinh viên nước ngoài ngoài và các hoạt động của câu lạc bộ, những đêm không ngủ để tất bật chuẩn bị chạy chương trình và rồi cảm giác vui mừng chen với xúc động khi ngồi lại với nhau và chia sẻ về những điều mình đã làm tốt và chưa tốt sau mỗi lần sự kiện, tất cả những tháng ngày tươi đẹp đó sẽ mãi mãi không bao giờ phai màu.

Vào những ngày trời âm u, tôi cũng gặp mình nức nở trong cơn mưa lất phất những ngày đông cuối tháng 11. Đó là lần đầu tiên thức trắng vài đêm để chuẩn bị hồ sơ và apply học bổng, đó là lần đầu tiên đứng trước gương và tự nhủ mình cần thêm mạnh mẽ để có thể chạm vào ước mơ của mình, đó là lần đầu tiên dưới bầu thanh xuân tuổi 19 tôi gặp nỗi thất vọng lớn lao trong mình, tôi đã từng nghĩ có khi nào mình nên từ bỏ giấc mơ của mình? Nhưng bởi vì “Sau cơn mưa trời lại sáng”, tôi gặp một tôi quật cường đứng dậy, cởi mở và chia sẻ với các anh chị khóa trước, tôi mới nhận ra rằng hóa ra không phải chỉ có một mình mình đã có lúc khóc nức nở vì những cái khó khăn của tuổi trẻ. Một vị tiền bối đã tặng tôi câu nói này        “A smooth sea never made a skilled sailor” – trên con đường khẳng định bản thân mình, sẽ có lúc em còn gặp muôn vàn khó khăn hơn nữa, nhưng hãy nhớ biển phẳng lặng không tạo nên một thủy thủ tài ba. Dưới bầu trời thanh xuân ấy, một lần nữa, nhờ sự tiếp sức từ những bậc tiền bối, sự chỉ đường tận tâm và thật nhiều lời động viên, tôi lại căng buồm để đi tìm đảo ước mơ của mình.

Với một trái tim chưa từng ngưng khao khát được bay ra một bầu trời mới trong từng nhịp đập, tôi gặp bản thân mình đẹp đẽ nhất khi lần đầu chạm tay vào ước mơ của mình. Không cần tô vẽ màu sắc, không cần quần áo nhung lụa, tôi 20 tuổi mộc mạc và đẹp đẽ nhất khi cầm trong tay tấm vé máy bay đặt chân đến đất nước Hàn Quốc tươi đẹp. Chuyến đi dù chỉ kéo dài 7 ngày nhưng đó chắc chắn sẽ là 7 ngày rực sáng nhất trong khoảng trời thanh xuân của tôi. Khi kể về chuyến đi ấy với những em sinh viên khóa trước, tôi nhìn thấy mình của năm tháng cũ trong những ánh mắt khát khao được vươn ra thế giới của các em, điều duy nhất mà tôi có thể nhắn nhủ với các em chính là tại chính nơi này – Khoa Quốc tế IS TNU – đã chắp cánh ước mơ cho rất nhiều các anh chị khóa trước và trong đó có cả chị. Bởi vì chị đã tin vào chính mình, mong các em cũng sẽ tin tưởng thật nhiều vào mình như vậy, chỉ cần cố gắng thật chăm chỉ và đừng từ bỏ thì chắc chắn một ngày nào đó nỗ lực của các em sẽ được đền đáp.

“Don’t follow your dream, chase them”

Dành những dòng cuối để viết về hành trình của mình, hành trình mà tôi đang trưởng thành lên từng ngày cả về bản lĩnh và hiểu biết, tôi đã gặp tôi mạo hiểm nhất khi tham gia những cuộc thi lớn ở tuổi 20. Lần đầu tiên đứng trên sân khấu lớn thuyết trình với hàng trăm khán giả bên dưới, chỉ với 5 phút chuẩn bị và bước lên sân khấu, chưa bao giờ tôi cảm thấy tự hào hơn thế khi cầm mic lên và giới thiệu “We come from International School of Thai Nguyen University”. Cảm xúc lúc ấy cũng giống như U23 Việt Nam ra sân đấu quốc tế, là một sinh viên học về kinh tế đến  từ một khoa trong toàn đại học, chúng tôi lần đầu tiên tham gia vào một cuộc thi về “khởi nghiệp”, khi đứng trên sân khấu lớn ấy, chúng tôi không chỉ chiến đấu vì thành tích của riêng mình, mà chúng tôi còn chiến đấu vì mong muốn lớn lao hơn đó là mang hình ảnh của Khoa Quốc tế đến với những sân chơi lớn và thực sự  mang tính chuyên môn cao. Qua những lần đi “chiến đấu” ở các đấu trường lớn, tôi mới nhận ra được sự chăm lo và hỗ trợ hết mình của các thầy cô trong khoa dành cho sinh viên của mình, tôi vẫn nhớ như in buổi tối diễn ra chung kết cuộc thi “Olympiad English 2017” có một chuyến xe khách chở hơn 30 thành viên IS TNU đã xuống Hà Nội, động lực đó đã gắn kết toàn bộ các thành viên trong đội nói riêng và toàn bộ IS-ers nói chung gần nhau hơn bao giờ hết, tôi cảm thấy yêu mến nơi này hơn bởi vì hơn cả một trường đại học – chúng tôi đã coi nhau như một gia đình

Là một cô sinh viên năm 3, bầu trời thanh xuân của tôi gộp lại tất cả những ngày tươi sáng, âm u hay đầy giông bão đó chính là “Bầu trời IS TNU”. Dưới bầu trời rộng lớn ấy, tôi vẫn tiếp tục căng buồm và viết nên câu chuyện của riêng mình, sẽ có thật nhiều khó khăn và thử thách nhưng tôi tin là nhờ có sự giúp đỡ của bạn bè, các anh chị tiền bối và thầy cô, tôi chắc chắn sẽ tìm thấy mình trưởng thành và bản lĩnh hơn khi cầm trên tay tấm bằng đại học.

Tôi hy vọng rằng các em, các bạn, những ai đang đọc bài viết này cũng sẽ có thật nhiều can đảm để viết và chia sẻ câu chuyện của riêng mình dưới bầu trời chung của chúng ta – IS TNU.

Tuổi thanh xuân, cũng giống như mây trời, làm gì cũng được nhưng phải đáng”.

Bài viết dự thi “Dấu ấn ISTNU”